Chỉ có điều điểm tích lũy ban đầu mà Cục Quản lý Thời Không cung cấp chỉ có năm trăm điểm, nếu sau đó muốn nhận được điểm tích lũy cần phải hoàn thành nhiệm vụ trước. Vì vậy khi đổi vật phẩm vẫn cần phải suy tính kỹ càng.
Tưởng Mặc: [Đổi đi.]
Nghĩ đến tính thực dụng sau khi tăng cường thể chất, cuối cùng Tưởng Mặc chọn đổi.
Hệ thống: [Trừ 50 điểm tích lũy, đổi thuốc tăng cường thể chất.]
Ngay sau đó, một lọ thuốc tỏa ra ánh sáng lấp lánh màu xanh dương đã xuất hiện trong tay Tưởng Mặc, cậu ngửa đầu uống hết không chút do dự.
Chẳng mấy chốc cơ thể vốn yếu ớt gầy gò của cậu đã được phủ thêm một lớp cơ bắp mỏng, nếu như mặc quần áo vào chắc chắn sẽ không nhận ra được sự khác biệt so với trước, nhưng Tưởng Mặc có thể cảm nhận được cảm giác sức mạnh đang tăng lên trong cơ thể.
Sau khi sấy khô tóc, cậu ra khỏi phòng tắm, tùy ý cầm lấy một chiếc thìa kim loại và dễ dàng vặn nó thành một chiếc bánh quẩy.
Tưởng Mặc cảm thấy hài lòng đến giường nằm xuống, xem ra hiệu quả của thuốc tăng cường thể chất vô cùng tốt, sức mạnh hiện giờ của cậu chắc chắn đã mạnh hơn người thường rất nhiều, sau khi tận thế đến có thể ngụy trang thành một dị năng giả hệ sức mạnh, có một thân phận sẽ thuận tiện hành động hơn.
Ngày hôm sau, Phàn Thành rời giường vào sáu giờ sáng, sáu rưỡi xuống lầu dùng bữa sáng như thường lệ, kết quả lại thấy được một người không thể xuất hiện trong phòng khách.
“Phàn Lâm?”
Hôm nay Phàn Lâm đã đổi cách ăn mặc, mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản cùng với chiếc quần dài thoải mái, mái tóc vốn khá dài đã được cắt ngắn không ít, tóc của anh ta khá mỏng, không có sự hỗ trợ của keo xịt tóc trông có cảm giác mềm mại như bông, lại càng khiến khuôn mặt anh ta tinh xảo đáng yêu.
Phàn Lâm như vậy khiến Phàn Thành cũng có phần không dám nhận ra.
“Anh! Chào buổi sáng!”
Tưởng Mặc mỉm cười phất tay với Phàn Thành, sau đó lại nhét một chiếc tiểu long bao vào miệng, tiểu long bao này được dì Lưu hấp từ sáng sớm, da mỏng nhân nhiều, bên trong đầy nước canh thơm ngon, kết hợp với sữa nóng hổi, mùi vị ấy thật sự không thể chê.
Phàn Thành nhẹ nhàng cau mày bước đến ngồi xuống đối diện Tưởng Mặc, sắc mặt nặng nề nói: “Đừng dùng bộ dạng ấy với anh, hôm nay dù em giả ngoan thế nào cũng phải đi cùng anh đến công ty.”
Tưởng Mặc chớp mắt, trong đôi mắt đen đầy vẻ vô tội, cậu thấy Phàn Thành mất tự nhiên dời mắt đi, bắt đầu ăn phần ăn sáng của mình.
Không biết có phải vì có thêm một người trên bàn ăn nên Phàn Thành cứ cảm thấy bữa sáng hôm nay trở nên rất ngon miệng hay không.
Ăn xong bữa sáng, Phàn Lâm ngoan ngoãn theo Phàn Thành đến công ty.
Đường đi vào giờ cao điểm buổi sáng chen chúc vô cùng, dù là siêu xe như Maybach thì cũng không có đãi ngộ đặc biệt, chỉ có thể ngoan ngoãn xếp hàng sau những chiếc xe khác. Rõ ràng Phàn Thành đã rất quen với tình trạng chen chúc trên đường, anh đang xem một vài tài liệu, Vương Nhất Khả ngồi ở ghế phụ lái, cầm một chiếc minipad xử lý một vài chuyện.
Tưởng Mặc không có việc gì làm khẽ ngáp một cái, đang định chợp mắt một lúc bỗng nghe cách đó không xa có tiếng thủy tinh vỡ vụn và những âm thanh la hét lẫn lộn vang lên đột ngột.
Mọi người đều bị thu hút bởi hướng âm thanh truyền đến, chỉ thấy một người lang thang đầu bù tóc rối đang nghiêng ngả lảo đảo đuổi theo phía sau hai người người đầy máu tươi, mặt mày dữ tợn, hai mắt đỏ ngầu, trong yết hầu còn phát ra tiếng gầm nhẹ như dã thú.
Hai người bị đuổi theo kia có lẽ là một đôi tình nhân, người nữ bị thương nặng hơn vẫn đang dùng tay che cổ, chiếc áo thun màu trắng trên người đã bị máu tươi nhuộm đỏ, tay người nam kia bị thương nhưng vẫn kiên trì nửa dìu nửa bế người nữ kia cùng chạy trốn, đồng thời còn liên tục cao giọng hô: “Cứu mạng! Cứu mạng! Người này điên rồi! Mau báo cảnh sát!”
Chia sẻ cảm nghĩ của bạn nhé!
Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận cùng chúng mình 💗