Cậu cảm giác bản thân quê mùa đến mức có thể ra mắt hát nhạc Rock kiểu quê mùa ngay lập tức.
Tiện tay ném quần áo bẩn vào thùng rác, Tưởng Mặc mở nước, ngâm mình trong bồn tắm lớn. Phòng tắm của kẻ có tiền không giống bình thường, bồn tắm cực kỳ lớn lại còn có chức năng mát xa bằng sức nước, khiến Tưởng Mặc hưởng thụ thoải mái một phen.
Sau khi tắm rửa xong, Tưởng Mặc quấn khăn tắm đi đến trước bồn rửa tay sấy tóc, nhân tiện cẩn thận quan sát ngoại hình của cơ thể này.
Cởi bỏ bộ quần áo quá “trào lưu” kia, chỉ nhìn diện mạo thì khuôn mặt của Phàn Lâm giống anh trai Phàn Thành của anh ta năm sáu phần, nhưng khí chất ngoại hình lại hoàn toàn khác biệt. Phàn Thành cao khoảng một mét tám bảy, ngũ quan thâm sâu sắc bén, toàn thân đầy khí thế của người ở địa vị cao. Vóc người Phàn Lâm lại nhỏ hơn Phàn Thành một vòng, lúc này mái tóc ướt sũng dán sát da đầu phía sau để lộ phần trán bóng loáng trắng trẻo, vì thế nên ngũ quan cũng có vẻ vô cùng tinh tế xinh đẹp, đôi mắt đen láy tròn xoe như mắt mèo, toàn thân tỏa ra khí chất vô hại như một loài động vật nhỏ.
Tưởng Mặc cảm thấy cũng chẳng trách mỗi ngày anh ta đều phải ăn mặc như thế để ra ngoài, nếu không với gương mặt này mà ra ngoài đua xe đi bar thì nào giống thiếu gia công tử đến chơi đùa? Ngược lại giống như người bị chơi đùa hơn…
Tưởng Mặc: “Không đúng.”
Nghĩ đến việc hiện giờ bản thân đang ở trong cơ thể vừa nhìn đã thấy rất “yếu đuối dễ bắt nạt” này, Tưởng Mặc nhất thời cảm thấy lạnh sống lưng, lập tức sửa lời, rõ ràng cơ thể này cực kỳ nam tính! Nam tính!
Nhưng diện mạo thế này cũng không phải không tốt, chẳng qua đến cả chủ nhân cũ là Phàn Lâm cũng không thích dáng vẻ của bản thân.
Khi còn bé Phàn Lâm cực kỳ sùng bái Phàn Thành, luôn đi theo sau anh trai như một chiếc đuôi nhỏ, cũng từng hy vọng có thể trở thành một người xuất sắc như anh trai mình. Thế nhưng phương pháp giáo dục hai người con trai của ba mẹ họ hoàn toàn khác nhau, Phàn Thành từ bé đã bình tĩnh hiểu chuyện, thế nên được xem như người thừa kế của nhà họ Phàn, được giáo dục một cách tinh anh, còn với con trai út hoạt bát đáng yêu, ba mẹ nhà họ Phàn chỉ hy vọng anh ta có thể vui vẻ hạnh phúc, vì vậy nên cũng buông thả anh ta rất nhiều. Điều này cũng khiến cho Phàn Thành càng ngày càng xuất sắc, mà Phàn Lâm lại bị được xem là vô cùng bình thường, trước tên của anh ta vĩnh viễn đều phải thêm một tiền tố “cậu hai nhà họ Phàn”, “em trai Phàn Thành”… Độ tồn tại mỏng manh đến mức gần như không có.
Vì bị người có ý đồ cố ý dẫn dắt nên Phàn Lâm đã bắt đầu trở nên nổi loạn, anh ta trốn học, chơi game, hút thuốc, uống rượu, mắc phải rất nhiều thói hư tật xấu, cuối cùng trở thành một gã công tử bột triệt để.
Anh ta ghét khuôn mặt giống nhưng lại hoàn toàn không giống với Phàn Thành này, thế nên suốt ngày đều ăn mặc lòe loẹt, vẫn luôn giữ nguyên mái tóc với tạo hình theo kiểu Smart che đi nửa khuôn mặt này.
Nhưng nếu bây giờ Tưởng Mặc đã đến đây, đương nhiên sẽ không duy trì tạo hình này nữa. Tuy rằng khí chất diện mạo của Phàn Lâm không đủ “nam tính” nhưng ngũ quan cũng thuộc một dạng xuất sắc khác, vô cùng tinh tế. Dạng vẻ ngoài khiến người ta cảm thấy vô hại này quả thật chính là một màu sắc tự vệ thiên nhiên, giúp cậu có thể dễ dàng tiếp cận mục tiêu nhiệm vụ hơn, cũng sẽ dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ.
Điều duy nhất không được hoàn hảo là cơ thể này quá ốm yếu, không biết khi gặp dị khách thời không có đánh thắng được đối phương hay không?
Hệ thống: [Chủ nhân, có cần dùng điểm tích lũy đổi thuốc tăng cường thể chất không?]
Vì thông thường dị khách thời không đều có bàn tay vàng phá hỏng sự cân bằng của thế giới nên muốn hoàn thành nhiệm vụ cũng có độ khó khăn nhất định. Để khiến cho những nhân viên như Tưởng Mặc có hiệu suất hoàn thành nhiệm vụ cao hơn, Cục Quản lý Thời Không đã chuẩn bị một loạt các vật phẩm đặc thù thu thập được từ các tiểu thế giới trong hệ thống cửa hàng, nhân viên có thể dùng điểm tích lũy nhiệm vụ để tiến hành đổi bất cứ lúc nào.
Chia sẻ cảm nghĩ của bạn nhé!
Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận cùng chúng mình 💗