Chương 6: Xuyên không sở hữu hệ thống trò chơi
Đăng lúc 19:52 - 18/05/2026
1
0

Tưởng Mặc nghĩ, có tiền thì tốt thật. Có tiền có thể mua nhiều vật tư, cũng đồng nghĩa với việc có tư cách để đứng vững ở thế giới mạt thế.

 

"Cậu hai, cậu về rồi." Dì Lưu nghe thấy tiếng động, nhanh chóng chạy ra mở cửa, sau đó còn chớp mắt với Tưởng Mặc, nhỏ giọng nhắc nhở: "Cậu cả đang chờ cậu trong phòng khách đấy."

 

Dì Lưu là người giúp việc mà nhà họ Phàn thuê, đã làm việc tại đây hơn mười năm. Cả Phàn Lâm và Phàn Thành đều lớn lên trong sự chăm sóc của bà ấy. Dù sau này Phàn Lâm trở nên ngông cuồng, hay Phàn Thành trở nên ngày càng lạnh nhạt ít lời, nhưng dì Lưu vẫn luôn chăm sóc hai anh em như con ruột của mình.

 

"Cảm ơn dì Lưu." Tưởng Mặc nhỏ giọng cảm ơn rồi bước vào nhà.

 

Vừa vào cửa, Tưởng Mặc nhanh chóng nhìn thấy một người đàn ông anh tuấn, khí thế mạnh mẽ đang ngồi ở trên bàn ăn trong phòng khách. Tuy chỉ mặc một đồ ngủ, mái tóc hơi rối, nhưng vẫn cho người ta cảm giác như thể đang tham gia một cuộc họp chính thức, người này là anh trai nguyên chủ, Phàn Thành.

 

"Anh..." Rõ ràng Phàn Thành đã cố ý chờ ở đây sau khi nhận được tin tức, thấy vậy Tưởng Mặc ngoan ngoãn bước đến, chuẩn bị nghe anh trai trách mắng.

 

"Phàn Lâm, em lớn gan thật đấy? Còn dám lái xe vượt tốc độ?" Phàn Thành giận dữ quát mắng. Bởi ba mẹ của hai anh em cũng qua đời vì tai nạn giao thông, cho nên việc lái xe vượt tốc độ, hay lái xe khi say, tất cả đều là điều cấm kỵ trong nhà họ. Sau khi nghe tin Phàn Lâm gặp tai nạn vì chạy xe quá tốc độ, tim của Phàn Thành suýt nữa ngừng đập. Sau khi xác nhận em trai mình không sao, cảm giác sợ hãi và tức giận dâng trào mạnh mẽ.

 

"Anh, em sai rồi." Tưởng Mặc vốn đã tiếp nhận ký ức của Phàn Lâm nên đương nhiên biết vì sao Phàn Thành nổi giận, cậu quyết định thẳng thắn nhận lỗi.

 

Phàn Thành thoạt nhìn có vẻ lạnh lùng, nhưng thật ra lại rất quan tâm đến đứa em trai duy nhất của mình. Trong thế giới ban đầu, sau khi Phàn Lâm chết vì tai nạn, Phàn Thành đã chịu đả kích cực lớn, suýt chút nữa thì sụp đổ hoàn toàn. Nếu không nhờ tận thế đột ngột ập đến buộc anh phải gồng mình để sinh tồn, vậy thì không biết anh sẽ suy sụp đến khi nào.

 

Rõ ràng là Phàn Thành không ngờ Phàn Lâm lại nhận lỗi nhanh chóng đến thế, điều này cũng khiến cho những lời trách mắng đã chuẩn bị sẵn trong đầu anh chẳng thể nào nói ra được nữa.

 

"Em không định nói gì nữa sao?"

 

"Có chứ!" Tưởng Mặc nghiêm túc nói: "Anh, em phát hiện... Có lẽ tận thế sắp đến rồi!"

 

Phàn Thành: "..."

 

Phàn Thành sâu xa nhìn chằm chằm Tưởng Mặc, rồi đưa tay cầm lấy điện thoại trên bàn, mở danh bạ gọi cho Vương Nhất Khả.

 

"Anh, anh làm gì vậy?"

 

Phàn Thành không thèm đáp, chờ đến khi điện thoại được kết nối mới lên tiếng: "Cậu đang ở đâu? Tôi nghi ngờ Phàn Lâm bị tông trúng đến mức đầu óc hỏng rồi, cậu về đây đưa nó đến bệnh viện kiểm tra lại hộ tôi."

 

(0) Bình luận
Chương này chưa có bình luận nào
Danh sách truyện liên quan
Xuyên nhanh: pháo hôi bẻ co...
Tác giả: Nghiên Sở 23
Đang Tải...